“Phố đèn đỏ’ Đồ Sơn qua lời kể của thiếu nữ trong cuộc

Ngày làm việc đầu tiên ở ‘phố đèn đỏ’ Đồ Sơn, Thủy tiếp 7 khách. Sang ngày thứ hai, cô ôm gối thu lu trong góc giường, nước mắt lăn dài trên má.

Mặc cho tiết trời oi bức giữa tháng 6, những ngày cuối tuần, khách du lịch đổ về Đồ Sơn (Hải Phòng) càng lúc càng đông. Dưới bãi biển thoai thoải trải dài, hàng nghìn người nô đùa vùng vẫy dưới dòng nước mát. Trên bờ, nhộn nhịp hàng trăm bóng hồng mặc váy, áo hai dây, khoét sâu xuống cổ, khuôn mặt trát phấn lòe loẹt, đứng mồi chào mời khách du lịch.

Đồ Sơn được mệnh danh là thiên đường gái gọi hay “phố Hong Kong”. Đồ Sơn được chia làm 3 khu, tuy nhiên nhộn nhịp, huyên náo nhất vẫn là khu 3, khu trong cùng, nơi có mật độ nhà nghỉ dày đặc nhất. Tại khu 3 này, có một con phố chỉ dài khoảng 500 m nhưng tồn tại hàng trăm nhà nghỉ, đồng thời là bãi đáp của hàng trăm, thậm chí cả nghìn gái mại dâm.


“Phố đèn đỏ’ Đồ Sơn qua lời kể của thiếu nữ trong cuộc

 Những cô gái đi xe đạp, bắt khách trong khu phố ‘Hong Kong’.

Nhiều cô gái ngồi vắt chân trên những chiếc xe máy được xe ôm chở đi dong duổi khắp phố để bắt khách. Hàng chục cô gái khác, mặc áo hồng, váy đỏ đạp xe ngược xuôi và đon đả mỗi khi thấy bóng dáng của những vị khách nam đi qua. Hoạt động này bắt đầu từ khoảng 15h chiều cho đến hết đêm.

Tụ điểm sôi động nhất của “phố Hong Kong” phải kể đến nhà nghỉ TH. Nhà nghỉ này rộng gần 200 m2, cao 3 tầng, mỗi tầng có 6 phòng nằm san sát nhau. Phía ngoài có sân rộng cả trăm m2 có mái che, là nơi để ôtô, taxi, xe máy của khách. Nơi đây nhộn nhịp, huyên náo ngay từ khi trời chưa tối. Dân chơi chủ yếu là những nam thanh niên từ các tỉnh lân cận và thành phố Hải Phòng.

Bên trong quán này có khoảng 50 cô gái, phần lớn đều có độ tuổi tử 18 đến 25, dáng người cao, nước da trắng, ngồi tập trung trong một phòng, mỗi khi có khách tới, một nam nhân viên vào gọi, những cô gái này mới xuất hiện. Chỉ trong vòng chưa đầy 1 tiếng, nam nhân viên cởi trần, mặc quần soóc, liên tục cầm tay, ôm eo cả trăm lượt, những cô gái, rồi đưa vào phòng để phục khách làng chơi. Nhiều cô gái vào phòng cùng khách với khuôn mặt ủ rũ, mệt mỏi.

Quân, một nhân viên chuyên điều hàng trong nhà nghỉ này, nhanh nhảu nói: “Gái ở quán em là không thể chê được điểm nào, đảm bảo các anh không vui vẻ không lấy tiền”.

Vừa nói dứt lời, Quân dẫn ngay hai cô gái trẻ đẹp, cao ráo rồi mời chào hai vị khách: “Chỉ có 250.000, hàng chuẩn như thế này, không vui vẻ hơi phí”. Với lời mời chào nhiệt tình của Quân, những vị khách vội gật đầu rồi vào trong những căn phòng san sát nhau.



 Gã bảo kê cởi trần, đưa cô gái ra phòng chờ để khách chọn mặt.

Mỗi căn phòng rộng chừng hơn chục m2 là bãi đáp của khách làng chơi và gái mại dâm, được bố trí một giường đôi với tấm ga tím. Phòng có một chiếc tủ đựng quần áo, một TV, điều hòa và phòng vệ sinh, phòng tắm riêng. Căn phòng tuy đóng kín nhưng vẫn có thể nghe được từ xung quanh những âm thanh, những tiếng trách móc và cả lời nói tục tĩu khiến nhiều người đứng ngồi không yên trong phòng chờ.

Trong số vài chục cô gái, phấn son lòe loẹt, tóc búi cao, nhuộm vàng, xanh đỏ, một cô gái khoảng 20 tuổi có dáng người cao gầy, nước da ngăm đen, khuôn mặt luôn ủ rũ và đôi mắt buồn. Cô gái kể tên là Thủy, quê ở Thái Nguyên, vừa làm việc ở đây được hai ngày. Ngày đầu tiên cô phải tiếp đến 7 khách, ngày thứ 2, Thủy mới tiếp đến khách thứ 3 và đã vô cùng mệt mỏi, không tài nào nở được nụ cười.

Trong căn phòng rộng hơn chục m2, với ánh đèn mờ mờ, không vội vã, vồ vập vào khách, Thủy ôm chiếc gối trắng vào lòng và ngồi thu mình trong góc giường. Một lát sau, nước mắt cô giàn giụa, khóc nức nở khi nói về hoàn cảnh của mình.

Thủy kể, bố mẹ ly hôn từ khi cô còn nhỏ, Thủy sống với bố, còn mẹ đi Trung Quốc từ ngày ấy. Khi đang học cấp 3 tai họa ập xuống gia đình Thủy, chỉ trong vòng 2 năm bố, ông bà và chú ruột của Thủy lần lượt qua đời. Bơ vơ, không còn ai để nương tựa. Thủy tự tìm đến đây để chọn con đường sống cho mình. “Biết là làm việc này không tốt, nhưng em buồn, chán, tuyệt vọng, chẳng biết làm gì để sống bây giờ”, nước mắt sụt sùi, Thủy tâm sự.

Ngày đầu tiên đến đây, Thùy được các anh chị chỉ bảo nhiệt tình, không ai quát mắng, nhưng một ngày phải tiếp tới gần chục khách, khiến toàn thân đau nhức, mệt mỏi rã rời, chỉ muốn nhanh xong việc và sớm được nghỉ ngơi.



  Thủy ôm gối ngồi thu lu trong góc giường với hai dòng nước mắt lăn dài trên má, kể về những bất hạnh trong cuộc sống.

Ở khu phố này nhiều cô gái cũng có hoàn cảnh éo le, mỗi người một câu chuyện. Có người vốn ăn chơi, đua đòi, nghịch ngợm sinh ra hư hỏng, có người thì bị phụ tình và không ít người từ những vùng quê nghèo, với khát vọng đổi đời và giúp đỡ gia đình trong lúc khó khăn.

Thu nhập của những cô gái ở khu phố đèn đỏ này thường trên 10 triệu đồng. Có cô gái ưa nhìn một ngày phải tiếp từ 15 đến 20 khách, có người ít cũng được vài ba khách. Phần lớn các cô gái ở đây thường không sử dụng tên thật mà được các ông bà chủ đặt cho họ những cái tên mĩ miều, dễ nhớ như Hoa, Huệ, Ngọc, Thu… Mỗi lần đi khách, các cô chỉ nhận được một phần ba số tiền, còn lại ông bà chủ giữ.

Một tú bà khẳng định để tồn tại được ở khu phố này phải biết cách sống: “Mình làm được 10 đồng thì cũng phải nộp cho người ta 2 đồng, chứ không bao giờ được ăn hết”. Tuy nhiên để khách tin tưởng và an tâm mỗi khi đến với bãi đáp, tú bà này luôn miệng nói: “Các anh cứ yên tâm, mà thỏa mái chơi, sẽ không có vấn đề gì xảy ra ở đây cả. Hoạt động ở đây không ngày nào ngừng nghỉ vì không bị hạn chế, có người bao hết rồi”.

Ngày 13/6, đại diện Cục Phòng chống tệ nạn xã hội (Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội) cho biết, báo cáo của Hải Phòng và Nam Định đều khẳng định không phát hiện tệ nạn mại dâm tại Đồ Sơn và Quất Lâm, chỉ có một vài trường hợp, không đáng kể.

Trong khi đó, Cục phó Phòng chống tệ nạn xã hội Lê Đức Hiền khẳng định Đồ Sơn vẫn là điểm nóng về hoạt động mại dâm và đã tồn tại rất nhiều năm. Tuy nhiên chính quyền địa phương chưa thực sự quan tâm đến công tác phòng chống mại dâm ở đây và có thể cũng bất lực trước hoạt động mại dâm hoặc ở khía cạnh nào đấy làm ngơ với mại dâm.

Theo ông Hiền, Đồ Sơn cần phải ra tay mạnh mẽ, thực hiện tổng hợp các biện pháp tuyên truyền giáo dục, vận động, bảo vệ an ninh trật tự, phát triển an sinh xã hội, tạo ngành nghề kinh doanh mới, xây dựng lối sống văn hóa… Đặc biệt, Đồ Sơn phải quyết tâm dẹp hết chủ chứa, bảo kê, hỗ trợ gái bán dâm trở về với cuộc sống ổn định, để góp phần xây dựng khu du lịch sạch.

Theo: Gia đình và xã hội

Bình luận bài viết
Bài viết liên quan