[Lạc Khám Phá] Ngày đầu đông ghé thăm vùng đất địa đầu Tổ quốc

Việc lựa chọn đến những đất nước hiện đại hay thành phố nổi tiếng chưa bao giờ thôi thúc tôi bằng những chuyến đi trở về gần hơn với núi rừng, cây cỏ. Cũng vì lẽ đó, mà trước nay tôi vẫn mải mê theo đuổi câu hát của Đen Vâu: "Vì đất nước mình còn lạ, cần chi đâu nước ngoài...". Cũng chẳng có gì tuyệt vời với một người trẻ phải lòng những chốn yên tĩnh và màu xanh bạt ngàn của cây cối như tôi bằng chuyện ngồi trên chiếc xe số cà tàng rồi tự mình cầm lái mà đi đến những vùng đất xa lạ vốn trước nay chỉ nhìn thấy qua sách, báo.


[Lạc Khám Phá] Ngày đầu đông ghé thăm vùng đất địa đầu Tổ quốc

Luyên thuyên như vậy thôi, nhưng bài viết này tôi muốn chia sẻ với những ai đã từng hay chưa từng đến, những ai có ước mơ thăm thú hay cả không có ý định cho những chuyến đi bụi bặm, về một vùng đất địa đầu Tổ Quốc xinh đẹp và mộc mạc. Nơi đó chính là Hà Giang.



Trước khi đến với những gì mà tôi sẽ kể, tôi mong muốn được yêu cầu bạn tạm thời gác lại những việc đang làm, những suy nghĩ, lo âu khiến tâm hồn khô héo đi một lát mà tưởng tượng về những cung đường dài vô tận và xinh đẹp, những thửa ruộng bậc thang vàng ươm màu lúa chín, nơi đó trong mắt bạn sẽ chỉ có màu xanh lá và màu rực rỡ của ánh nắng, mây trời đan xen. Nếu đã sẵn sàng cho chuyến đi, hãy cùng tôi chu du đến Hà Giang ngay nhé.



Chuẩn bị tâm tư cho chuyến đi về núi rừng


Không bất cứ ai từng hoà mình vào những cung đường Hà Giang - Đồng Văn - Mèo Vạc mà không một lần thốt ra: "Sao đẹp dữ vậy trời!". Trước khi đặt chân đến đây, tôi và anh bạn đã chuẩn bị vé máy bay, quần áo, hành lý và tâm tư từ cách đó cả 7 tháng. Chúng tôi xem từ bài viết này đến hình ảnh khác để hy vọng tìm cho mình những cung đường tuyệt vời nhất. Biết sao được! Ai cũng bảo Hà Giang là nơi đường đèo uốn lượn đẹp như cô gái xuân thì nên chúng tôi cứ phải say mê tìm hiểu nếu không muốn bỏ qua bất cứ cung đường tuyệt hảo nào.



Vì thời gian hạn hẹp chỉ có 4 ngày 3 đêm ở Hà Giang, nên chúng tôi quyết định chọn cung đường Hà Giang - Đồng Văn cho ngày đầu tiên, đêm thứ 2 thì uống rượu ngô ở Du Già, ngày tiếp theo thì thong dong trở về thành phố Hà Giang.


Tụi mình khuyên bạn cũng nên thử cung đường như trên để đảm bảo tiết kiệm thời gian nhưng vẫn ngắm trọn vẹn Hà Giang tuyệt vời nhất.



Thành phố Hà Giang đến thị trấn Đồng Văn, cung đường thổn thức biết bao con người yêu Tổ Quốc.


Tụi mình vất vả một ngày một đêm với hành trình đầu tiên từ Sài Gòn đến Hà Nội rồi ngồi xe 7 tiếng để đến thành phố Hà Giang và thuê chiếc xe Wave màu xanh biển chẳng hề ngầu một chút nào. Vì đã chuẩn bị từ trước nên khi trời tờ mờ sáng, chúng tôi đã mặc sẵn quần áo, ràng hành lý sau xe và cứ vậy chuẩn bị tung hoành cùng nhau.



Cung đường đầu tiên chính là từ thành phố Hà Giang đến thị trấn Đồng Văn độ chừng chỉ 150km nhưng tôi chắc chắn rằng mọi anh em đi xe máy đều mất đến cả ngày để chinh phục. Một là vì đường đèo khá khó khăn cho chúng tôi khi ngày đầu vừa làm quen, hai là cảnh sắc níu chân, cứ 10km lại dừng lại chụp dăm ba kiểu ảnh. Cứ vậy mà thong dong, lòng chẳng lo âu chuyện mặt trời khuất núi.



Đi cung đường này chúng ta sẽ ngắm những gì?


Khi vừa ra khỏi thành phố Hà Giang, đi khoảng 47km là đến điểm tham quan Cổng trời Quản Bạ. Anh hàng nước ở điểm dừng chân cổng trời lúc nào cũng nhắc đi nhắc lại một câu giải thích "Ở đây không có cái cổng nào đâu anh/chị ơi, chỗ này người ta đặt tên như vậy thôi đó!". Tôi cũng vốn không tìm một cái cổng chỉ để "sống ảo", vì vậy mà dừng chân ở đây không hề làm tôi thất vọng với cánh cổng trời vô hình nơi núi rừng mở ra những chân trời đẹp như tranh vẽ.



Cổng trời Quản Bạ cao 1500 mét so với mực nước biển, đây là cửa ngỏ đầu tiên lên cao nguyên đá Đồng Văn. Đây cũng chính là nơi sẽ bắt đầu Con đường Hạnh phúc mà bạn sẽ sớm chinh phục ở chân trời phía trước. Nơi này còn có hình ảnh rất độc đáo của Núi đôi cô tiên không thể không nhắc đến. Thiên nhiên vốn rất hài hước, Ngài đã tạo ra 2 quả đồi với chóp tròn, đầy đặn hệt như đôi gò bồng đảo của phụ nữ. Ngài để lại Quản Bạ còn chúng tôi thì cứ thay phiên nhau đi ngang qua đây và lưu lại những tấm ảnh đẹp.



Nói không ngoa thì tụi mình đánh giá cung đường từ Hà Giang đến Đồng Văn là đoạn đường đẹp nhất, mà nếu có thời gian chắc chắn mình sẽ cùng chiếc xe Wave "không ngầu" vòng đi vòng lại đoạn này vài lần cho thoả lòng. Chiếc xe máy bé xíu của bọn mình len lỏi trên những con đường ngoằn ngoèo, nói chính xác hơn là giống như một con sóng giữa núi rừng trùng điệp hai bên. Đi đến vùng đất địa đầu Tổ quốc này, bạn sẽ thật sự hít thở không khí đất trời, thấy sao con người thật nhỏ bé, ngước đầu lên chỉ cho trời cao và những đỉnh núi hùng vĩ. Cứ vậy mà đi, tụi mình đã băng qua hàng trăm trái núi như vậy. Đoạn đường cứ vậy mà nối dài còn chiếc xe của tụi mình vẫn không hề nản lòng.




Đoạn đường tiếp theo đến Đồng Văn, tụi mình đã đi ngang Dốc Thẩm Mã, nơi gặp gỡ rất nhiều em bé người H'Mông. Ngang qua phố cổ Phó Bảng, nơi ngập tràn màu vàng của những ngôi nhà trình tường, kiến trúc nhà cổ của người H'Mông. Đến gần thị trấn Đồng Văn, bạn sẽ đi ngang qua Cao nguyên đá Đồng Văn, đây chính là nơi bạn phải gật gù rằng thiên nhiên vốn hùng vĩ đến nhường này sao.




Cuối ngày, những gì tụi mình cảm nhận là không khí lạnh đột ngột phả vào mặt, vào gáy và phủ trùm núi rừng bạt ngàn nơi đây. Lúc ấy, tụi mình biết Đồng Văn chỉ còn cách vài cây số!




Nếu cũng "ghét loài người", phố núi Đồng Văn sẽ khiến bạn như được trở về nhà.


Bụi Homestay có bạn Quý và một người em quốc tịch Nam Phi tên Cam quản lý là nơi bọn mình chọn nghỉ lại ở Đồng Văn. Theo mình nhớ, khi đến Đồng Văn lúc mặt trời vừa xuống núi, nhiệt độ chỉ còn khoảng 17 độ C. Cảm giác mát lạnh như Đà Lạt khiến mọi người dừng chân ở đây đều vui vẻ và quên hết ngày dài lao "phăng phăng" suốt hơn 150 km.



Khác hẳn với tất cả những điểm dừng chân du lịch khác, Đồng Văn là phố núi yên ả, nhà nhà cài then, tắt điện lúc 7 giờ tối, chỉ còn vỏn vẹn vài quán ăn vẫn mở cửa cho khách từ phương xa đến. Tụi mình vòng quanh một lúc nhưng cũng chẳng có gì hay ho ở thị trấn để xem, tuy vậy sự vắng vẻ này lại làm tụi mình thoải mái vô cùng.




Sau khi no nê thì tụi mình về Bụi, bạn Quý và em Cam đều rất nhiệt tình trà, bánh, nhạc chill giúp tụi mình trân trọng đêm duy nhất ngủ lại Đồng Văn.


Sáng hôm sau, điểm đến tiếp theo chính là Cột cờ Lũng Cú. Nơi này được xem là cực Bắc của Tổ Quốc với lá cờ đỏ sao vàng to 54 m2 tượng trưng cho 54 dân tộc anh em của Việt Nam. Mặc dù trên lý thuyết là vậy nhưng bạn có biết điểm cực Bắc thật sự của Việt Nam lại nằm ở cột mốc biên giới 428. Nhưng đoạn đường đến đây sẽ phải đòi hỏi bạn trekking nhiều giờ, vì không có nhiều thời gian nên bọn mình đành dừng lại ở cột cờ Lũng Cú.






Duyên số với Du Già


Theo đúng quãng đường đã dự tính trước, ngày thứ 2 tụi mình sẽ đến Mèo Vạc. Nhưng Quý trò chuyện và khuyên bọn mình hãy đến Du Già chơi, Du Già chill lắm, thú vị hơn hẳn thị trấn Mèo Vạc chán phèo mà tụi mình định đến.



Mình tin vào duyên số vốn đã định con đường mà chúng ta sẽ đến. Mặc dù đã có ý định ở Mèo Vạc nhưng tụi mình lại không đặt chỗ ở trước, cũng không mảy may quan tâm đến. Đến khi Quý kể về một nơi có tên Du Già, tụi mình biết rằng cung đường tiếp theo sẽ là đến Du Già.




Đến Du Già ngoài đi ngang một trong tứ đại đỉnh đèo Mã Pí Lèng trong truyền thuyết, anh em còn được chinh phục cả đoạn đường Mậu Duệ - Du Già, cũng vốn là một "nàng thơ" nơi núi rừng Hà Giang. Tuỳ tiện ngồi đại góc đường nào đó hút điếu thuốc cũng đủ khiến bạn mê mệt chốn xa xôi này.





Du Già đối với tụi mình trong chuyến đi này là một duyên số rất lạ thường nhưng lại đáng quý vô cùng.


Mã Pí Lèng - tứ đại đỉnh đèo trong mơ của những chiếc xe máy băng núi rừng.


Cả chuyến đi Hà Giang có khi bạn chỉ mong ngóng mỗi chuyện sẽ đi qua đoạn đèo Mã Pí Lèng, nơi che chở cho dòng sông Nho Quế bên dưới. Sông Nho Quế là dòng sông biên giới chia cắt nước ta và Trung Quốc. Mã Pí Lèng nổi tiếng vì trông từ xa đây là một đoạn đường uốn quanh bắt ngang trái núi khiến ai cũng tò mò lẫn lo lắng.


Nhưng chinh phục đi, bạn sẽ thấy Mã Pí Lèng nằm trong danh sách tứ đại đỉnh đèo không chỉ vì con đường làm nhọc tay lái mà còn vì bức tranh thiên niên hoàn mỹ mà đất trời dành cho chúng ta, cảm xúc đó mới chính là thứ khiến Mã Pí Lèng đáng "đồng tiền bát gạo".






Phải lòng những cái vẫy tay chào mừng thân ái


Đi vùng núi cao, sẽ xa rời "thành phố chật chội náo nức", còn đến Hà Giang, bạn sẽ gặp gỡ những người dân tộc thân thiện và đáng mến. Điều khiến bọn mình nhớ nhung mãi về vùng địa đầu Tổ quốc chính là những cái vẫy tay dễ thương của các em bé dân tộc H'Mông. Có lẽ vì quen gặp khách du lịch đi xe máy nên bất kể khi nào nhìn thấy chúng tôi, bọn nhóc đều vẫy tay và nói "Hello", chính vì vậy, có khi một ngày tôi cũng phải vẫy tay chào lại đến cả trăm lần nhưng trong lòng thì vui mừng khôn xiết mỗi khi gặp tụi nhỏ.



Đi trên những chiếc xe máy cà tàng bạn còn gặp luôn cả những anh em cùng chung "chiến tuyến" chinh phục Hà Giang, không chỉ là người Việt Nam mà còn có cả anh em quốc tế. Và mỗi lần như thế chỉ cần một cái vẫy tay bạn sẽ như kết nối với cả thế giới này.



Khi trở về Hà Nội, tụi mình đều cảm thấy hụt hẫng như vừa trải qua những ngày mơ màng rồi lại tỉnh mộng trong bàng hoàng. Bài viết này vốn không nhằm mục đích review cho các bạn nơi ăn, chốn ở tiết kiệm hay phải chuẩn bị những gì khi chinh phục Hà Giang. Tụi mình chỉ mong rằng những ai có ý định đến vùng đất mộng mơ này đều gặp được những duyên số an lành như tụi mình đã gặp.



Chinh phục nơi nào đó vốn sẽ là trải nghiệm rất riêng biệt của mỗi người, đối với mình Hà Giang là nơi đánh bại bất cứ thành phố nổi tiếng nào của thế giới, đánh bại mọi cảnh đẹp mà bạn vẫn thường thấy trên sách, báo. Ở nơi này, không chỉ có niềm tự hào dân tộc mà còn tồn tại tình yêu dành cho núi rừng và sự thán phục dành cho thiên nhiên khi Ngài ưu ái đất nước chúng ta.


Cảm ơn bạn đã đọc xong bài viết này và nếu bạn chắc chắn mình sẽ đến thăm Hà Giang vào một ngày gần nhất thì hãy nhớ rằng lời khuyên của tụi mình chính là: Chinh phục và tận hưởng mọi cung đường mà bạn chọn, đừng lo lắng và nghi ngờ điều gì!


Hình ảnh: Dương Tùng Lập